Tác giả: Đặng Anh Đào (Tuyển chọn và Giới thiệu)
Nhà xuất bản: Văn Hóa – Văn Nghệ
Người đọc: Kim Xuân
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0104:22
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0204:22
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0304:22
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0404:22
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0504:22
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0604:22
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0704:22
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0804:22
Võ Nguyên Giáp qua lời kể của những người thân 0904:22
Lần đầu tiên, một cuốn sách tập hợp những bài viết xúc động của người thân gia đình Đại tướng Võ Nguyên Giáp, của những cộng sự gần gũi, của bạn bè, được chính bà Đặng Anh Đào – em vợ Đại tướng – trực tiếp tuyển chọn và giới thiệu.
Cuốn sách là những “mảnh ghép” từ góc nhìn của những người trong cuộc, một bức tranh chấm phá về chân dung Võ Nguyên Giáp gần gũi, đời thường. Từ những bài viết của những người đồng đội, Trung tướng Phạm Hồng Cư, Thiếu tướng Chu Phác, đến những góc nhìn của những nhà văn may mắn được tiếp xúc với ông như nhà thơ Trần Đăng Khoa, nhà văn Nguyệt Tú. Đặc biệt cuốn sách còn có những bài viết của Giáo sư Đặng Thị Hạnh, Phó Giáo sư Đặng Xuyến Như và Phó Giáo sư Đặng Anh Đào, những người em vợ gần gũi của Đại tướng.
Ở đó, ta hình dung được một thời trai trẻ của Đại tướng trong bài viết tâm huyết của Trung tướng Phạm Hồng Cư: Một tuổi hai mươi. “Đó là tuổi 20 của những khó khăn khi phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh đang bị đàn áp dã man (1930). Tuổi 20 của tình bạn. Trên đoạn đường này anh gặp lại anh Đặng Thai Mai, và hai người trở thành đôi tri kỷ. Đó cũng là tuổi 20 của tình yêu. Người con gái anh gặp trong chuyến tàu Vinh – Huế, gặp lại trong nhà tù, rồi gặp lại tại Vinh, đã trở thành người yêu và vợ của anh”.
Đó là một tình yêu lớn trong cuộc đời của Đại tướng, không phải là tình cảm của nhà chính trị cố nén lại. Bởi càng đau đớn, khi người vợ hy sinh ông càng dồn tâm sức vào các hoạt động yêu nước.
Đó là những tình cảm gần gũi đời thường của một vị Tướng, “Ông có một trí nhớ rất đặc biệt, ông không bao giờ quên ai, ngay cả những người đã sống và nuôi dưỡng ông ở vùng núi. Ông nhớ tên từng người, nhìn các con của họ, ông biết cha chết năm nào, trong hoàn cảnh nào. Ông nói, tôi ăn cơm của người Tày, uống nước của người Tày, nói tiếng Tày, làm sao tôi quên được”.